Ngày oi nóng: cảm xúc và nhật kí

Sài Gòn mùa mưa cũng đâu hiếm hoi gì với những ánh nắng. Ngày thứ hai ở Nhị Bình, nắng chói làm khô đi nhanh chóng những vết đọng của nhưng cơn mưa dài hạn. Có chút oi nóng… nhưng… cũng tốt thôi.

Lại thử sức 1 lần làm hậu cần. Kỉ niệm lần nào cũng khác. Nói chung là vui, nhưng cũng có cái tủi. đội đi xin ve chai vài một số vận dụng cũ, có vẻ vui hơn. Nhưng thôi, còn nhiều thứ khác mà… Fighting…


Nhị Bình níu kéo tôi lại lần hai, không chỉ có nắng có mưa, có công việc chung, có bạn bè chiến hữu mà còn có những con người lạ nơi đất khách luôn yêu con người tình nguyện, hòa đồng mà còn vộ cùng vui tính. Tôi nhận ra rằng: hiện diện trong con người của những cô bé, cậu bé không chỉ là sự thân quen, sự ngô nghê, sự hài hước pha chút lém lỉnh trẻ con mà còn là sự yêu thương người khác cùng với đó là lòng nhiệt huyết từ bản thân tụi nhỏ. Những đứa trẻ ấy – hôm qua đã dành gần một ngày để chào đón chúng tôi về đây. Chúng còn biết làm bánh đãi lại Nông Lâm chúng tôi nữa chứ. Bánh ngon, lũ trẻ cũng dễ thương thiệt.


Xuống hôm nay đã được 2 ngày, tôi thật sự rất quý anh Vũ. Anh nhiệt tình trong từng hoạt động tình nguyện. Tuy thân hình có tí mập mạp và không ưa nhìn, anh đã che lấp tất cả ngoại hình bằng sự yêu thương, hết mình với mùa hè xanh chúng tôi. Từ nấu ăn cho đến sự hỗ trợ nhiệt tình trong việc thu gom ve chai đầu tiên, tôi đã biết được sự chân thành đối với nhau quý đến mức nào. Khuôn mặt ấy sẽ mãi mãi là hình ảnh đẹp mà tôi cần noi theo.


Gần 20 năm qua đi, tôi chưa bao giờ thiếu đi những tình cảm từ bạn bè, gia đình, cũng như những anh chị em kết nghĩa không ruột rà nhưng thân nhau như kẻ yêu nhau thắm thiết. Tôi bây giờ nhớ lắm khuôn mặt của mẹ, nhớ lắm đôi bàn tay ba, lại nhớ đến con em ở nhà có đôi mắt to tròn, thân hình nhỏ nhắn, con út đang đi học cùng với niềm thương nhớ sự đáng yêu của một ai đó. Điên rồi! Mà thôi kệ đi. Mới 2 ngày thôi mà. Động lực để tôi phấn đấu là đây. Mùa hè xanh Nông Lâm thẳng tiến!


Nhị Bình, 10/7/2015.